Từ sau khi đội tuyển U-23 Việt Nam vào đến tứ kết của giải vô địch AFC, rồi tiến sâu vào bán kết và cuối cùng là chung kết ngày mai, mình cảm thấy niềm tự hào dân tộc trỗi dậy một cách mạnh mẽ.

Sau mỗi chiến thắng của Việt Nam, mình đều gửi email cho toàn bộ công ty để chia sẻ niềm hạnh phúc và sự hãnh diện về đất nước với họ. Tuy nhiên mình biết chỉ có một số ít thực sự quan tâm vì đồng nghiệp của mình đến từ nhưng nước mà bóng đá luôn thuộc hàng top của thế giới như Pháp, Ý, Brazil. Họ không hiểu vì sao mình lại cao hứng khi Việt Nam vào chung kết của một giải không thuộc đẳng cấp World Cup và một vài người đã cho rằng mình quá khích khi muốn bay đến Trung Quốc để cổ vũ cho nước nhà.

Mình muốn hỏi họ: Lần cuối cùng mày cảm thấy vô cùng tự hào về đất nước của mày là khi nào? Lần cuối cùng mà mày thấy toàn bộ người dân nước mày đoàn kết như một là khi nào? Đã khi nào mà mày tự chất vấn về việc mình sẽ cống hiến như thế nào cho Tổ Quốc?

Nếu mà họ đã một lần sống qua cảm giác ấy, phần nào họ sẽ hiểu sự điên cuồng của mình cũng như của nhân dân Việt Nam trong những ngày vừa qua.

Những gì mà đội tuyển U-23 Việt Nam cùng huấn luyện viên Park Hang Seo thể hiện không chỉ cho thấy bóng đá là một môn thể thao hết sức thú vị, mà còn gợi cho chúng ta nhớ đến kiên trì như một đức tính quý báu của dân tộc. Biết so sánh là khập khiễng, nhưng chiến thắng của Việt Nam trước những đội tuyển thuộc chiếu trên của châu lục khiến mình không thể nào không nghĩ đến lịch sử đấu tranh thoát khỏi nghìn năm đô hộ của phong kiến phương Bắc, rồi thì 10 năm chống Pháp 20 năm chống Mĩ.

Chúng ta là anh chàng tí hon David! Nhưng kết thúc thì sao nào?